Ba quyển, 31 luận và nhiều đồ thức, giải ngũ vận lục khí từ Tố vấn để trị bệnh. Kết hợp can chi, ngũ hành, tuế vận–khách chủ; là cửa ngõ học vận khí y–đạo thời Tống, thu vào Thái huyền bộ.
Ứng dụng: Học ngũ vận lục khí, suy khí hậu–bệnh tà và định hướng trị liệu theo năm.
Bắc Tống Lưu Ôn Thư (triều tán lang, Thái y học tư nghiệp) soạn Nguyên Phù 2 (1099), 3 quyển (~30 luận + ~27–29 đồ), nhập Chính thống Đạo tạng Thái huyền bộ. Mục đích: «vận khí tối vi trị bệnh chi yếu» nhưng văn Tố vấn thất thiên đại luận cổ áo, nên «nhập thức» bằng đồ–quyết–luận. Nội dung cốt lõi: ngũ vận lục khí khu yếu đồ, thập can khởi vận quyết, lục thập niên kỷ vận, tuế trung ngũ vận, lục khí tiêu bản, chủ khách gia lâm, thắng phục uất phát, chưởng quyết (phương pháp dùng bàn tay sớm nhất để nhớ vận khí). Lấy «vận khí thất thiên» (Thiên nguyên kỷ… Chí chân yếu) làm xương sống, tham Vương Băng chú và Huyền châu mật ngữ. Gắn y–dịch–lịch: can chi sinh khắc định bệnh tạng phủ theo năm–tháng–tiết khí.
⚡ Ứng dụng: Sổ tay nhập môn vận khí cho thầy thuốc: tra năm can chi → xác định trung vận/ty thiên/tại tuyền → dự bệnh tạng và phương hướng bổ tả theo chủ khách khí.
🔗 Liên quan: 素問六氣玄珠密語; 黃帝內經素問·七篇大論; 聖濟總錄
Disease and weather are the same system read at two scales; therefore clinical judgment without 五運六氣 is incomplete logic. Liu Wenshu’s project proves that the obscure Suwen “great discussions” become usable once reduced to an entry schema (入式)—pattern recognition is not a dilution of mystery but the condition of applying it.
1) Layer BaZi annual 流年 with classical 運氣 host/guest structures when judging epidemic-like career or health clusters. 2) Train “入式” discipline: before free interpretation of a chart, lock the formal skeleton (月令、格局、用忌、大運). 3) Use multi-scale reading: day–month–year–luck as 主客氣 analogues. 4) When two methods conflict, privilege the more constrained formal model first, then add experiential nuance—Liu’s method is anti-handwaving.
Compared with 《素問六氣玄珠密語》, which presents itself as oral secret expansion, 《入式運氣論奧》 proves the value of open didactic reduction. It differs from pure BaZi by remaining medical–meteorological rather than nativity-centered, yet supplies the shared premise that time is a pathogen and a remedy. Its logic is scholastic accessibility, not initiatory concealment.