Bộ nội đan trọng yếu đời Nguyên: nguyên 10 quyển, Đạo tạng tách thành 16 quyển (kèm đồ, liệt tiên chí, tiên phái). Lấy tiên thiên chân nhất khí làm gốc đan; tinh–khí–thần là thượng dược tam phẩm; thuận thì thành người, nghịch thì thành đan. Hòa Nam–Bắc tông, chủ trương tính mệnh song tu, tam giáo nhất trí (Nho–Thích–Đạo đồng quy kim đan). Phê bình tà thuật, nhấn mạnh ngưng kết tinh khí thần và hoàn hư hợp đạo.
Ứng dụng: Học nội đan toàn chân–nam tông hợp lưu; tham chiếu cùng Ngộ Chân Thiên chú và Tham Đồng Khế chú của Trần Trí Hư.
Thượng Dương Tử Kim Đan Đại Yếu của Trần Trí Hư (Thượng Dương Tử, đời Nguyên) tổng kết nội đan Toàn Chân–Nam Tông. Giáo nghĩa: kim đan lấy «精气神» làm dược, «火候» làm dụng, «阴阳» làm cơ; nhấn mạnh «先性后命» hay tính–mệnh song tu tùy chương. Thuật ngữ: 金丹、药物、火候、鼎器、坎离、龙虎、性命. «Đại yếu» trình bày cương yếu: tri dược, tri đỉnh, tri hỏa hầu, phòng nguy. Phê phán chỉ ngồi «空寂» mà bỏ mệnh, cũng cảnh báo chấp hình mà quên tính. Đây là sách giáo khoa nội đan trung cổ, ngôn ngữ rõ, hệ thống hơn kinh phù lục cổ.
⚡ Ứng dụng: Cẩm nang nội đan: nắm dược–đỉnh–hỏa hầu, tính mệnh song tu; dùng học và đối chiếu thực tu Toàn Chân/Nam Tông.
🔗 Liên quan: 悟真篇;钟吕传道集;中和集
Chen Zhixu proves that all alchemical metaphors (kan-li, lead-mercury, dragon-tiger) collapse into one law: dual cultivation of nature and life through correctly timed reunion of true yin and true yang in the body-mind. The “great essentials” are not many secrets but one homology restated—cosmology, sex of symbols, and meditation are the same diagram. Without pre-heaven true seed and post-heaven fire timing, talk of gold elixir is literature.
1) BaZi: map 水火 as kan-li; when water/fire imbalance, prescribe lifestyle as “firing.” 2) Day Master + spouse as medicine vs fire; spouse palace as partner-symbol, not necessarily literal dual practice. 3) Stages: stabilize essence years before aggressive “fire.” 4) Study one image set until homologous with breath-mind. 5) Luck: use resource periods for “medicine,” output for “firing,” avoid full fire in essence-deficient charts.
More synthetic and polemical than 大丹直指’s plain diagrams; more dual-cultivation explicit than many Quanzhen public texts. Less liturgical than Lingbao dafa; more scholastic than 九要心印’s brevity.