Kinh nhân duyên túc mệnh, mượn khung chuyện Phật để Thái Thượng Lão Quân giảng nghiệp báo năm đường. Nói rõ nhân–quả, tái sinh, tội phúc, dùng làm kinh giáo hóa và sám hối. Được Komjathy/Pregadio xác nhận DZ 647 trong Chính thống Đạo tạng.
Ứng dụng: Giảng nghiệp báo, tụng sám, nghiên cứu Đạo–Phật giao thoa.
Đạo kinh thời Nam-Bắc triều (Động Thần bộ), phỏng Phật điển tội phúc báo ứng. Thái Thượng Lão Quân tại Xá Vệ quốc, dưới cây Thi Câu Loại, cùng Tả Huyền Chân Nhân và chư tiên giảng “túc mệnh nhân duyên”. Cốt tủy: mọi họa phúc, sang hèn, thọ yểu, hình mạo, bệnh tật, cách chết đời này đều do nghiệp quá khứ trong ngũ đạo luân chuyển (thiên, nhân, súc sinh, ngạ quỷ, địa ngục/địa đạo). Khuyên thiêu hương, trai giới, tụng kinh, bố thí để chuyển nghiệp. Thuật ngữ: ngũ đạo chuyển luân, túc mệnh nhân duyên, thiện ác báo ứng, tam thế nhân quả. Thể hiện sự dung hợp Phật-Đạo về nghiệp báo.
⚡ Ứng dụng: Dùng để giáo hóa nhân quả, khuyến thiện, tụng trong trai giới cầu chuyển nghiệp, tránh đọa ngũ đạo.
🔗 Liên quan: 太上洞玄靈寶業報因緣經;太上老君說報父母恩重經;罪福報應經(佛)
Kinh chứng minh luân hồi ngũ đạo là máy nhân quả có luật, túc mệnh không phải ngẫu nhiên cũng không phải định cứng tuyệt đối: nhân duyên có thể chuyển khi hiểu và sửa nhân. Biết túc mệnh để giải, không để đầu hàng.
1) Đọc Bát Tự hung tinh như dấu túc nghiệp cần trả/chuyển; 2) Phân loại nghiệp (sân–tham–si) để chọn pháp chuyển; 3) Lập «nhân mới» lặp lại 100 ngày; 4) Dùng năm xung hợp để giải kết cũ; 5) Không dùng túc mệnh để bào chữa hại người.
Khác Phật kinh lục đạo chi tiết hơn về tâm sở, bản Đạo nhấn Thái Thượng thuyết pháp và độ thế. Khác mệnh thư «số đã định», kinh mở cửa chuyển nhân duyên. Điểm khác: ngũ đạo + túc mệnh được lồng vào vũ trụ quan Đạo giáo.