Hai quyển phát vi, giải nghĩa thông suốt, thường dùng làm bản tham hiệu cho Nội Cảnh. Nằm trong Đạo Quán Chân Nguyên; không có DZ. Được đánh giá dễ học, phù hợp người mới.
Ứng dụng: Học nghĩa cơ bản; hiệu khảo dị bản.
Thanh Đổng Đức Ninh (nguyên chân tử) chú, khoảng Càn Long 56–60, hai quyển (nội thiên 36 chương + ngoại thiên cải biên). “Phát vi” = phát lộ vi ngôn: lời chú sáng rõ, tiện sơ học, được xem bản dễ hiểu nhất đời Thanh. Nội thiên giữ cấu trúc 36 chương Nội Cảnh; ngoại thiên chỉnh Ngoại Cảnh. Giáo lý: kết hợp y lý tạng phủ với dưỡng sinh đan đạo; giải “hoàng đình” theo thổ trung, tam điền, tích tinh lũy khí. Đổng còn soạn Chu Dịch Tham Đồng Khế Chính Nghĩa, Ngộ Chân Thiên Chính Nghĩa, Hoàng Đế Âm Phù Kinh Bản Nghĩa — thành hệ “Đạo Quán Chân Nguyên”. Phát vi không quá mật truyền khẩu quyết như Lãnh Khiêm, mà chú trọng nghĩa lý + tu dưỡng thực dụng, bác bỏ chấp văn mê tượng.
⚡ Ứng dụng: Bản chú nên dùng trước khi đọc các chú mật (bí nghĩa, đồng chú): nắm đại ý từng chương Nội/Ngoại Cảnh, rồi mới thâm nhập khẩu quyết.
🔗 Liên quan: 周易參同契正義;黃帝陰符經本義;黃庭經解
Fāwēi ('bringing out the subtle') proves that the Yellow Court’s power lies in micro-instructions hidden in ordinary phrases—timings, directions of qi, and faint mental shifts—rather than in spectacular claims. It argues that missing the subtle turns practice coarse, while detecting it allows small correct moves to reorganize the whole field. Subtlety is causal precision, not vagueness.
1. Train discrimination of early signs: mouth dryness, chest tightness, scattered eyes as qi warnings. 2. In BaZi, prefer slight seasonal and elemental rebalancing over dramatic 'cures'. 3. Practice: one subtle breath-lengthening at the first hint of anger or fear. 4. Read each Huangting line asking 'what tiny move does this authorize?' 5. Drop any method that requires strain to feel 'something happening'.
Unlike Tongzhu’s plain pedagogy, Fāwēi assumes the reader can track faint phenomena. Unlike Cantong qi’s macro hexagram clocks, it zooms to micro-phenomenology inside Huangting language. Its difference is equating doctrinal depth with sensory refinement.