Bia mộ xuất thổ 1991 tại Yển Sư (Hà Nam), 512 chữ, ghi đạo sĩ Phì Trí (tự Trường Hoa) ẩn cư trên cây táo, giao du với đạo lưu và quan hệ với triều Chương–Hòa. Toàn văn đậm màu Đạo giáo dân gian Đông Hán; cùng với Đường Công Phòng bi là cặp bia quan trọng nhất về hoạt động đạo sĩ tiền Ngũ đấu mễ.
Ứng dụng: nghiên cứu Đạo giáo Đông Hán; đối chiếu với sử liệu triều đình–đạo sĩ; khảo cổ tôn giáo
Bia Đông Hán Kiến Ninh nhị niên (169), toàn xưng «Hà Nam Lương Đông An Lạc Phì quân chi bi», ghi Phì Trí (tự Trường Hoa, Lương huyện), nhân vật đạo lưu/phương sĩ triều Chương—Hòa. Học thuật then chốt: (1) Ẩn cư dưỡng chí—«xá chỉ táo thụ thượng, tam niên bất hạ, dữ đạo tiêu dao» (mô hình thụ cư—tiêu dao); (2) Diệt tai: xích khí dính chuông liền trời, chiếu mời, «ứng thời phát toán, trừ khử tai biến», bái Dịch đình đãi chiếu, từ tiền vạn—«trung dĩ vệ thượng» + thuật trừ tai; (3) Thần nghiệm không gian: lúc tháng 11 hoàng đế muốn rau quỳ tươi, vào phòng lấy hai bó từ Thục quận thái thú, trạm mã xác nhận «xích xa sứ giả»—«hành số vạn lý, bất di nhật thì; phù du bát cực, hưu tức tiên đình»; (4) Phổ hệ: sư Ngụy quận Trương Ngô; bạn Tề Án Tử, hải thượng Hoàng Uyên, Xích Tùng Tử; sinh hiệu «chân nhân»; (5) Độ thế truyền thừa: đệ tử Hứa Ấu «đắc độ thế nhi khứ»; Hứa Kiến lập tiện tọa cúng bốn mùa; (6) Phụ lục thổ tiên: Đại Ngũ Công gặp Tây Vương Mẫu Côn Lôn, thụ tiên đạo; năm đệ tử «giai thực thạch chi tiên nhi khứ»—thuật phục thực khoáng thạch. Tài liệu hiếm về quan hệ triều đình—đạo sĩ và tiểu đạo đoàn Đông Hán.
⚡ Ứng dụng: Đối chiếu lịch sử đạo giáo Đông Hán: mô hình chân nhân phục vụ triều đình, thuật phù du/thần hành, và «thực thạch chi» độ thế; dùng khi truy nguồn đạo đoàn, quan hệ hoàng đế—phương sĩ, và nghi thức thần tọa đệ tử vì thầy.
🔗 Liên quan: 老子銘;神仙傳;抱朴子內篇
The stele of Fei Zhi documents a Han fangshi whose arts of longevity and summoning were credible enough for elite memorialization, proving that technical transcendence operated inside real political networks. It argues that immortality arts gain status when inscribed among patrons, disciples, and offices—not only when claimed in private manuals.
1) In BaZi destiny reading for ‘术数人,’ look for networks (食伤 + 官印 combinations) that enable transmission of skill. 2) Cultivation: seek verified lineage and peer witness, not isolated self-certification. 3) Record patrons/teachers/students as part of method hygiene. 4) Evaluate longevity claims by lifestyle correlates visible in chart + biography, as stele logic mixes art and life.
Unlike 唐公房’s wonder-heavy local immortalization, 肥致碑 sits closer to Han elite fangshi culture and administrative world. Unlike 抱朴子’s systematic apology for immortality, it is primary epigraphic evidence. Unlike 通玄真經’s philosophy, it proves the social-historical condition of practicing arts.