Đạo sĩ Mao Sơn Chu Tượng Tiên khi lễ tổ đình Toàn Chân và Lâu Quan Đài ở Chung Nam đã tiết lục 《楼观先师传》 và các truyền bản cũ, soạn thành bi ký một quyển. Sách chép từ Văn Thủy chân nhân Doãn Hỷ trở xuống các chân tiên liên quan Lâu Quan/Thuyết Kinh Đài, mỗi người có truyện ngắn kèm tán. Đây là phổ lục địa phương quan trọng kết nối truyền thống Lâu Quan với môi trường Toàn Chân đời Nguyên.
Ứng dụng: Nghiên cứu Lâu Quan, phổ hệ tiên chân Chung Nam; tư liệu bi ký–phổ lục
Nguyên Chí Nguyên 1279, Chu Tượng Tiên (Mao Sơn) tiết lục Lâu Quan tiên sư truyện (Y Doãn Văn Thao, Vi Tiết… đã thất). Ghi ~35 chân tiên Lâu Quan/Chung Nam: Văn Thủy Y Hỷ (thụ Đạo Đức, viết Quan Doãn Tử, hội Lão Quân Thanh Dương), Y Quỹ, Đỗ Xung, Bành Tông, Phong Hành (quân đạt, Thanh Ngưu), Lương Thầm, Vi Tiết, Vương Diên, rồi Toàn Chân Thanh Hòa Y Chí Bình trùng hưng. Mỗi truyện có tán; khẳng định Lâu Quan = “cung quán sở tự thủy”, “đại giáo sở do hưng”.
⚡ Ứng dụng: Văn bia–sử Lâu Quan phái: truy nguyên Y Hỷ–Lão Quân và dòng tiên sư Chung Nam đến Toàn Chân.
🔗 Liên quan: 樓觀先師傳;關尹子;歷世真仙體道通鑑
The stele records of successive true immortals at Zhongnan’s Scripture Platform prove that sacred geography + institutional memory fix the Dao in place: a site of preaching becomes a durable ledger of realization. Stone inscription is the logic of permanence against oral loss.
1) Anchor practice to a stable place/time (home altar as “说经台”). 2) Keep durable records of vows and breakthroughs. 3) Visit or visualize mountain lineage to reinforce commitment. 4) Use public commitment (teacher, community) as stele-like constraint. 5) Treat place-qi in BaZi (travel, residence) as part of cultivation design.
Unlike portable biographies, this text’s argument is site-specific. Unlike abstract cosmology, it sacralizes a concrete mountain institution as the medium of truth.