Tổng tập khoảng ba mươi phép thai tức–ngự khí, gán cho Hải Thiềm, Viên Thiên Cương, Đạt Ma, Bão Phác tử… Nhấn mạnh thần khí hợp, “hình trung tử mẫu” (khí làm mẹ, thần làm con). Là sách tổng hợp thai tức quan trọng nhất trong tạng ngoài bản kinh Thai tức đơn.
Ứng dụng: Đối chiếu nhiều phái thai tức; luyện thần khí tương thủ.
Tổng tập khoảng 30 pháp thai tức của chư chân (Hải Thiềm, Huyền Hồ, Viên Thiên Cương, Bão Phác Tử, Đạt Ma, Hà Tiên Cô, Trương Thiên Sư…). Mở đầu “Chí đạo tinh vi luận”: “tri chí đạo giả thiên bất sát, phục nguyên khí giả địa bất diệt”. Cốt tủy: thần năng ngự khí thì tỵ bất tức; “thai tòng phục khí trung kết, khí tòng hữu thai trung tức”; thần khí tương hợp từng hơi thở. Hải Thiềm: nguyên khí = thiên địa chi mẫu, nhật 13500 tức, phải nạp đan điền. Huyền Hồ: nạp khí đan điền, luyện thần kim thất, định tâm giác hải. Thuật ngữ: thánh thai, chân thai tức, thần khí tương hợp, ngự khí, phục nguyên khí, kết anh.
⚡ Ứng dụng: Chọn một-hai pháp thai tức phù hợp (thường bắt đầu từ định tức, thần khí hợp) để luyện thánh thai, kéo dài thọ mệnh.
🔗 Liên quan: 胎息經;延陵先生集新舊服氣經;長生胎元神用經
Khẩu quyết chứng minh «thánh thai» là kết cấu thần–khí có công dụng thực (thần dụng), không chỉ ẩn dụ: thai thành thì thần có chỗ ở, dụng ra thì cảm–chiếu–hộ. Luyện thai là lập trung tâm điều khiển mệnh.
1) Xây thai tức ở hạ/trung đan theo sư truyền; 2) Giữ ý không xê dịch như giữ thai; 3) Nuôi bằng tĩnh–hơi–giảm dục; 4) Chỉ «dụng thần» khi thai ổn (không phóng trước); 5) Liên hệ thai với Nhật Chủ: bảo nguyên như bảo thai.
Khác luận thai tức lý thuyết, bản này nhấn «thần dụng»—công năng sau khi có thai. Khác phù lục cầu thần ngoài, nó sinh thần dụng từ thai trong. Vì «chư chân», logic là hội tụ nhiều nhà trên một điểm: thai là gốc dụng.